Phá kén – 27.5: Chúng ta giống nhau?

Chương 27.5

Chúng ta giống nhau?

_____

Note: Một góc nhìn khác về Dương và Linh trong mấy ngày đi mất tích trong chương 27, cũng là một chương trong Màu hoa Tử Dương.

_____

Ziji Tea phá sản, hoặc có lẽ đã chuyển địa điểm đi đâu đó khác. Chỗ này nằm trên đường chính, trung tâm Thị Trấn, view ra biển, tiền thuê mặt bằng rất cao. Mặt bằng cũ đã bị biến thành một cửa hàng lưu niệm. Thấy tôi dừng xe, Dương mở mắt, nhìn tôi rồi nhìn ra ngoài và bảo tôi:

“Qua đường Quang Trung có một quán mới. Quán này dời đi mất hồi đầu năm học rồi.”

Continue reading “Phá kén – 27.5: Chúng ta giống nhau?”

Advertisements

Ve nhỏ ở biển nam | Chương 4

CHƯƠNG 4: Vén mây thấy trăng

1.

Quân ôm bụng cười khi nghe tôi kể lại.

– Thảo nào em tìm mãi. Chết mất! Đùa chứ, em cứ nhớ là em bỏ quên ở trường!  Ha ha…

– Còn cười?

Quân ngồi khoanh chân trên ghế, đặt khuỷu tay lên bàn học, đỡ trán, vai run rẩy cố nhịn cười.

– Cơ mà nhẹ hều thôi mà. Thế mà cũng bay tới nóc luôn hả? Mà anh thân với thằng đó đến thế từ lúc nào vậy?

Tôi nói:

– Mấy thứ như vậy đừng có để lung tung.

Continue reading “Ve nhỏ ở biển nam | Chương 4”

Ve nhỏ ở biển nam | Chương 3

CHƯƠNG 3: Tuyệt đối hoàn mỹ

 

1.

Đồ đạc tích mấy năm không ít, toàn những thứ lỉnh kỉnh. Trời mưa lớn, lại mắc việc ở chỗ làm nên tôi phải hoãn lại hai ngày, chủ nhà lấy cớ gây khó dễ, không chịu trả tiền đặt cọc. Tôi đã từng ở với một bác chủ không bao giờ giục tiền nhà, để mấy thằng sinh viên khố rách chúng tôi có thời gian xoay sở; và tôi cũng gặp loại chủ nhà này, chỉ chực ăn quỵt tiền. Có thể là vì có quá nhiều chuyện xảy ra, hoặc giả vì không có chuyện gì xảy ra cả, hoặc tôi đã stress phát điên nên tranh cãi gay gắt một trận. Dĩ nhiên không thu được kết quả gì; bà ta còn định thu tiền của tôi một tháng nữa vì đã chậm trễ, dù còn chưa qua tháng mới. Tôi không trả. Đồ đạc tôi bị quăng hết ra ngõ. Mấy em sinh viên không có tiết và chị vợ nhà nọ với đứa con nhỏ đều thò đầu ra ban công hóng chuyện. Tôi nóng cả mặt, lại càng thêm ức chế, có chút hối hận. Tranh cãi với người không nói lý, người ngu vẫn là tôi.

Căn phòng tôi mới chuyển đến là một chung cư mini. Tuy đắt hơn chỗ cũ một chút, nhưng cách âm tốt, sạch sẽ, hàng xóm cũng hầu hết là người trẻ đang đi làm, không quá phiền nhiễu. Không chung chủ.

Continue reading “Ve nhỏ ở biển nam | Chương 3”

Ve nhỏ ở biển Nam | Chương 2

CHƯƠNG 2: Trì ngư chi ương


1.

Tôi về đến nhà là hơn mười một giờ khuya, vào phòng chẳng muốn bật đèn, cũng không dám đi tắm vì còn say, sợ bị cảm lạnh. Phòng tôi nhỏ, bốn bức tường tối mịt, tường mỏng quá nên chẳng ngăn nổi tiếng anh chị hàng xóm tranh cãi, chị vợ khóc lóc gặng hỏi chồng nhắn tin với ai, đứa nhỏ ba, bốn tuổi của họ cũng đang khóc. Tôi úp gối lên đầu. May mà ngày mai là Chủ Nhật.

Continue reading “Ve nhỏ ở biển Nam | Chương 2”

Ve nhỏ ở biển Nam | Chương 1

Ở biển Nam có con ve nhỏ


 

CHƯƠNG 1: Tựa cố nhân

1.

Khoảng vài tháng sau khi tôi ra đời, một người bạn thời cấp hai của mẹ tôi đến thăm, nói với bà rằng linh hồn tôi có dấu ấn ký gì đó, chắc chắn chẳng bao lâu sau sẽ có thứ tà ác tìm đến ám. Bà ta cũng nói tôi có lẽ sẽ không thọ, kiếp nào cũng không thọ.

Đó không phải lời hay, có trộm vía trăm lần cũng không ai nỡ nói ra miệng, thế nhưng là chỗ chị em, bà ta cảm thấy mình có trách nhiệm phải thật lòng để mẹ tôi chuẩn bị tinh thần, tìm cách đối phó. Hơn nữa mẹ từ lâu đã tin rằng bà này thực sự có năng lực tâm linh gì đó, nghe đâu là di truyền, còn phải đánh đổi rất nhiều mới có thể thấy những điều không ai thấy, thành ra những điều này mẹ nghe dĩ nhiên không thấy êm tai, nhưng lại rất tin tưởng, liền hỏi bà ta phải làm thế nào để cứu tôi. Sau đó gia đình tôi chạy vạy khắp nơi, đổ tiền bạc ra làm đủ trò, đổi tên, giờ giấc gì đó để ma quỷ không thể nhận ra tôi, cầu bảo vệ sao đó để chúng không thể tới gần. Tôi nghĩ một phần lý do cũng là vì tôi hồi còn nhỏ đau ốm quá nhiều, con đầu khó nuôi, mẹ nghi thần nghi quỷ cũng dễ hiểu.

Continue reading “Ve nhỏ ở biển Nam | Chương 1”

Ve nhỏ ở biển Nam | Mở đầu

Ở biển Nam có con ve nhỏ

Tác giả: Tử Dương

Thể loại: Kỳ ảo, Hiện đại/Cổ đại

Cảnh báo: Nhân vật chính một là thánh mẫu, một tâm lý cực đoan.

MỞ ĐẦU

Lục sinh

Có vị thư sinh họ Lục, vừa ra đời cha đã mất ngoài chiến trận, mẹ góa con côi nương tựa nhau mà sống. Lục sinh tuổi mới mười bảy, phong tư như ngọc, từ khi nhỏ tuổi đã được mẹ dạy cho thông làu kinh sử, nổi tiếng vì tài thơ phú, tính tình chàng lại hòa nhã, hiếu thuận vô cùng. Ai nấy đều yêu mến. Nhưng chàng đi thi đã hai lần mà không đỗ đạt, gia cảnh cứ mãi bần hàn, xem chừng nhân sinh lận đận, đã sắp đôi mươi mà không cô nương nào dám gửi mình.

Ngày nọ có vị đạo sỹ đi ngang, nói mình đi từ phía Bắc xuống đây để tìm diệt yêu hồ đang hoành hành ở núi Vu Sơn. Chẳng may giữa đường gặp cướp, yêu ma đối phó được nhưng chẳng biết cách hại người; đành để bị cướp hết lương thực, đã ba ngày không có gì lót dạ. Thấy Lục phu nhân vẻ ngoài đôn hậu, mới hỏi xin được giúp đỡ. Lục phu nhân lấy làm thương cảm, vội đón đạo sỹ vào nhà, mời ăn một bữa, lại gói thêm lương khô và nước tặng ông đem đi đường. Đạo sỹ cảm kích lắm, nói nhất định sẽ không quên ơn này.

Vừa hay lúc Lục sinh từ trên núi về, tay cầm sách, lưng đeo gùi củi. Đạo sỹ thấy chàng liền thương tiếc bảo: Chàng mệnh không trường, không lập được công danh, sẽ sớm phú quý nhưng thân mẫu không được hưởng. Lục phu nhân nghe vậy đi vào trong nhà, cầm chổi ra tiễn đạo sỹ.

Lần thứ ba đi thi không đỗ đạt, Lục sinh có phần buồn nản, lại nghĩ đến câu “sẽ phú quý nhưng thân mẫu không được hưởng” của tên đạo sỹ kia, thầm nghĩ, mình còn không mau thành danh lập nghiệp, mẫu thân đã khổ cả đời sẽ chẳng được ngày nào hưởng phúc, mới quyết tâm lên núi thanh tịnh chuyên tâm đọc sách. Hẹn rằng nửa năm sau sẽ xuống núi để lên kinh tham dự khoa cử.

Nhưng nửa năm rồi một năm, Lục phu nhân trông đợi mỏi mòn mãi mà con trai vẫn biền biệt. Chẳng bao lâu sau bà đổ bệnh, ba năm sau thì mất. Người ta đều cho rằng Lục sinh hẳn đã bị dã thú trong núi ăn thịt mất rồi, lại cũng có người tin rằng chàng đã bị yêu ma làm hại. Ai nấy đều tiếc thương.

Phá kén – Kết: Vẫn là Hy Vọng

KẾT

Vẫn là Hy Vọng

 

Khi Pandora tò mò mở chiếc hộp được Thánh Thần ban tặng, Hy Vọng là thứ cuối cùng thoát ra.

Thật ra đó không phải chiếc hộp, cái thứ tai họa trong tay Pandora ấy, nó là cái bình, hoặc là lọ, jar – pithos, không phải box – pyxis. Đó là một chiếc bình bằng đất nung, lớn, miệng rộng, không tay cầm. Giống kiểu bình đựng tro cốt của cổ nhân.

Dù sao thì, chiếc bình đó đã thả ra:

Bệnh Tật;

Bạo Lực;

Lừa Dối;

Khổ Đau;

Lòng Tham.

Chỉ có Hy Vọng, điều cuối cùng, là điều tốt đẹp duy nhất đến với loài người.

Continue reading “Phá kén – Kết: Vẫn là Hy Vọng”