Boulevard of Broken Dreams – 30: Những ngày dài vô tận

Chương 30

Những ngày dài vô tận

_

Và đó cũng là tất cả những gì Lâm được nghe: những tin đồn.

Dương nói sẽ gặp Lâm, nhưng rồi nó đã không xuất hiện. Bởi vì nó và Linh đã biến mất khỏi trường trước giờ tan học ngày hôm đó. Một ngày rồi hai ngày. Lâm không biết hai đứa đang làm gì. Ở đâu. Tại sao Dương đưa con bé đi. Bọn nó có quay lại với nhau không?

Cuối cùng Dương cũng trả lời tin nhắn của cậu, nó gửi một tin nhắn hết sức súc tích: ‘gửi địa chỉ nhà mày cho tao xong việc tao qua’

Lâm nhìn chằm chằm tin nhắn một lúc lâu – tiếp nhận cái sự thật là Dương không biết nhà cậu ở đâu – rồi gửi lại địa chỉ cho nó. Cũng một phong cách đúng chính tả không thêm không bớt.

Dương không nhắn lại. Càng không nhắc gì đến mẩu giấy nhắn kia.

Continue reading “Boulevard of Broken Dreams – 30: Những ngày dài vô tận”

Advertisements

Thế giới vỡ – 29: Tam sao thất bản

Chương 29

Tam sao thất bản

_

Trường THPT Phan Châu Trinh là một ngôi trường như bất cứ ngôi trường nào trên đất nước Việt Nam này.

Thế nào là như những ngôi trường khác?

Trước hết về tên, nó được đặt tên theo một vị danh nhân; còn về kiến trúc, nó có các tòa nhà chữ nhật mới và cũ, được đặt tên theo bảng chữ cái cho dễ gọi; sân trường trồng mấy loài cây dễ gặp kiểu phượng, bàng và bằng lăng, ghế đá tri ân bên dưới các gốc cây có mấy hàng chữ kiểu “Khóa 40 Kính Tặng”, “Khóa 42 mãi khắc ghi công ơn các thầy cô”…

Continue reading “Thế giới vỡ – 29: Tam sao thất bản”

Thế giới vỡ – 28: Lokasenna

Chương 28

Lokasenna

_

Lần này Dương lượn qua quầy thức ăn đặc biệt tích cực. Gần như cái gì cũng gắp, chẳng mấy chốc đã được một khay đầy. Bình thường Dương không bỏ phí thức ăn nên chỉ luôn lấy đủ. Chẳng lẽ lần này nó sẽ ăn hết từng ấy? Và thường thì Dương cũng ghét thức ăn ở căn-tin trường.

Thành cứ nhìn nó chằm chằm, Vũ thì thoáng vẻ lo lắng. Dương trả lời ánh mắt thiếu tế nhị của Thành.

“Yên tâm, tao sẽ nốc hết. Sắp chết đói rồi.”

Vũ quan sát Dương từ đầu đến chân, tóc tai lộn xộn, quần áo xộc xệch đến tay dán băng cá nhân. Cậu hỏi:

“Sao mà phờ phạc dữ vậy? Cô nói gì?”

Continue reading “Thế giới vỡ – 28: Lokasenna”

Thế giới vỡ – 27: Trở mặt

Chương 27

Trở mặt

_

Dương chạy như ma đuổi ra khỏi phòng giáo viên, tim đập thình thịch. Ngoài trời xanh trong vắt, nắng chói chang, khiến đầu nó choáng váng. Trong sân trường không một bóng người, đến lá rơi cũng có thể nghe thấy. Vào tiết mất rồi. Dương chạy đến chỗ bóng râm dưới gốc bàng, chưa kịp lấy hơi thì bác bảo vệ đã từ xa trông thấy học sinh trốn tiết lởn vởn dưới sân trường, lạch bạch chạy về phía này hỏi tội.

Dương liếc nhìn bức tường cao hơn đầu mình, ước lượng, nó hít một hơi, lui về sau lấy đà và bật tường ra khỏi trường. Vẫn bị trầy tay.

Phía sau nhà A là một sân vận động lớn của Thị Trấn, có đường chạy có sân bóng, có hàng cây. Thường chỉ có buổi sáng sớm hoặc chiều muộn mới có người cao tuổi ra đây đi bộ, người trẻ đi chạy, đôi khi chập tối còn có các bà các cô tập khiêu vũ, dù không được đông như ở quảng trường Thị Trấn.

Còn giờ này thì chỉ có Dương.

Continue reading “Thế giới vỡ – 27: Trở mặt”

Thế giới vỡ – 26: Hướng nghiệp

Chương 26

Hướng nghiệp

_

Trong tình hình bão nổi rồi bão tan, hơi thở của Tết đã phả vào sau gáy, khối 12 đã rục rịch xác định con đường tương lai. Đứa nào đứa nấy trông hốc hác như bị ma ám, một đứa vừa nhập viện vì suy nhược cơ thể do học đêm quá nhiều.

Và Phạm Tử Dương vẫn chưa chịu đăng ký nguyện vọng. Nhởn nhơ như thể những diễn biến rộn ràng này chẳng hề liên quan đến mình. Kỳ lạ hơn, con trai không chịu vượt vũ môn nhưng bà mẹ bận rộn đã chặn điện thoại của giáo viên chủ nhiệm vì phiền. Họp phụ huynh cũng không thèm xuất hiện.

Continue reading “Thế giới vỡ – 26: Hướng nghiệp”

Am I a bad feminist? | MARGARET ATWOOD

Phải chăng tôi là một nhà nữ quyền không chân chính?

MARGARET ATWOOD

Người dịch: Tử Dương

/-/

gfjb.jpg

Có vẻ như tôi là một “Nhà Nữ Quyền Không Chân Chính”. Tôi có thể thêm vụ này vào bộ sưu tập những lời cáo buộc về tôi từ năm 1972, trèo lên vị trí tiếng tăm trên một kim tự tháp làm từ đầu đàn ông (trong một tạp chí cánh tả), hoặc một kẻ có khuynh hướng thống trị trên sự khuất phục của đàn ông (lần này là cánh hữu, hoàn thiện hình ảnh của tôi trong bốt da và roi) hoặc rằng tôi là một con người tồi tệ có thể – bằng quyền phép của Phù Thủy Da Trắng – hoàn toàn hủy diệt bất cứ ai chê bai mình trên những bàn ăn tối ở Toronto. Tôi thật đáng sợ! Và giờ thì có vẻ như tôi đang dẫn đầu một Cuộc chiến Chống Phụ nữ, đúng như bản chất của một kẻ ghét phụ nữ, ủng hộ hiếp dâm, một Nhà Nữ Quyền Không Chân Chính là tôi đây.

Một Nhà Nữ Quyền Chân Chính là thế nào trong mắt những người buộc tội tôi?

Continue reading “Am I a bad feminist? | MARGARET ATWOOD”

Thế giới vỡ – 25: Bão nổi

Chương 25

Bão nổi

_

Đại Thần đến rồi Đại Thần đi. Như một cơn gió.

Cả trường Phan Châu Trinh tiếc nuối một hồi, bình luận dưới bài thông báo có lệ kia lên đến vài trăm; hỏi thăm ân cần có, tương tư nhung nhớ hứa hẹn đợi chờ có, đồn đoán loạn xà ngầu có, tỏ vẻ bàng quan chẳng quan tâm có, chửi thằng rảnh đời cơ hội vô trách nhiệm có, trơ trẽn đòi nhường page cũng có… nhưng Đại Thần vẫn im lặng chẳng thèm quan tâm.

Humans of Phan Châu Trinh trở thành một trang chết. Đại Thần không cho một ai lên quản trang thay, không khóa trang, không thèm giải thích, cũng chẳng quan tâm có bao nhiêu đá ném vào nhà, càng chẳng để mắt đến ¼ lượt like mất đi chỉ trong vài ngày – vốn là của những thiếu nữ vì quá nhiệt huyết mà đâm ra bị đả kích không chịu nổi, khi mà thần tượng chỉ sau một dòng thông báo trêu ngươi như vậy đã lặn mất tăm giữa làn sóng ồn ào trên mạng xã hội.

Continue reading “Thế giới vỡ – 25: Bão nổi”